BÀI 3

10 NGUYÊN TẮC VÀNG

1. Xây dựng quan hệ để thành công trong sự nghiệp: “Bạn càng biết người, cơ hội thành công của bạn càng cao. Bạn càng để cho nhiều người giúp bạn, thành công càng lớn lao hơn.”

2. Làm điều đúng:

Uy tín của cá nhân, là tài sản cuộc sống quý giá nhất. Cả về nghề nghiệp – lẫn cá nhân. Hãy tạo dựng quan hệ một cách phù hợp với đạo lý và khôn khéo.

Hãy chân thật – luôn luôn và trong mọi hoàn cảnh đều phải chân thật: Chúng ta sẽ không bao giờ phải hối tiếc về điều đó.

3. Lãnh đạo và quản lý có trách nhiệm: đôi lúc có nghĩa là phải làm phiền lòng người khác. Thành công là của tập thể, còn thất bại phải can đảm nhận trách nhiệm cho cá nhân. Đây mới gọi là người quản lý dũng cảm.

4. Lời nói phải đi đôi với việc làm: Người lãnh đạo phải có tính chính trực – Đây là một giá trị cốt lõi. Hành động phải phản ánh đúng niềm tin này. Nói cách khác thiếu chính trực không phải đơn thuần về vấn đề đạo đức và là mối đe dọa đối với hoạt động hiệu quả của tổ chức.

Người lãnh đạo hay quản lý: phải biết đồng cảm và có lòng vị tha, phải hiểu những gian khó hy sinh của cấp dưới.

Lưu ý: có hai loại người. Bạn thuộc loại người nào ?

·         Chỉ nói mà không làm

·         Chỉ làm mà không nói.

·         Hãy c?ng hi?n h?t mình cho giáo x? (vì cuộc đời con người quá ngắn. Rồi mai đây chúng ta không phải hối tiếc những gì tôi chưa làm được).

5.Đừng làm người phá rối tổ chức:

- Đôi khi chúng ta vô ý đã trở thành người phá rối tổ chức. Ví dụ: Cha Chánh Xứ vô tình đã giao cho một quan chức trong Giáo xứ một lúc 3 nhiệm vụ: Phó Chủ tịch Nội vụ, Thư ký, Thủ quỹ. Xét về mặt khoa học quản lý Linh mục và người được giao nhiệm vụ sẽ được gán mác là người phân hóa tổ chức hay còn gọi là phá rối tổ chức hoặc không biết gì về quản lý…v.v. Vì vậy, nếu sự vô tình của Cha Xứ thì người được giao nhiệm vụ hay những người hiểu biết về quản lý hãy trình bày để tránh hiện tượng này xảy ra làm cho Giáo Xứ mất đoàn kết, người làm việc hiểu lầm nhau.

- Những gì mà tập thể thỏa mãn nhu cầu cá nhân thì bạn vui.

- Những gì mà tập thể không thỏa mãn hay đáp ứng được thì sẽ xảy ra:

. Tự mãn: ích kỷ – rất nguy hiểm. (mất đoàn kết nội bộ)

. Chê bai những gì người khác làm.

. Thậm chí chiến tranh có thể xảy ra.

Lời khuyên: Phải tuân phục người quản lý và thừa nhận Thiên Chúa trao cho họ cái quyền này.

6. Xem mọi người là cộng sự:

“ khả năng chúng ta trong việc thựchiện thành công, nhiệm vụ tùy thuộc, nhất vào chất lượng nhân lực của mình… Tất cả chúng ta là những bộ phận của một gia đình chất lượng, sát cánh bên nhau như một gia đình. Không có một bộ phận nào vượt trội quan trọng hơn bộ phận khác cả.”

7. Vui vẻ trong chỉ đạo:

- Dừng dùng áp lực với thuộc cấp của mình.

- Làm hết mình, vui chơi hết mực.

- Tạo ra môi trường vui vẻ cho người khác.

- Giảm căng thẳng không cần thiết.

8. Biết lắng nghe và chắt lọc: Thông tin tốt – xấu.

Thông tin tốt cần nhân rộng cho cả cộng đoàn học tập, ứng dụng trong công việc, sinh hoạt.

Thông tin xấu cần biết, để thông cảm và loại bỏ trong sinh hoạt (Không chê bai, chế giễu người đã phạm sai lầm vì họ vẫn có nhiều điểm mạnh để xây dựng Giáo Xứ).

9. Biết đón nhận: Những lời góp ý xây dựng chân thành (xét đúng nên mời họ cộng tác với mình).

Đối với thành phần hiếu chiến, bạn chỉ nên ghi nhận và nở một nụ cười là đủ.

10. Biết khen thưởng: Động viên – cũng như xây dựng chỉnh sửa khi thuộc cấp mình sai phạm – và chỉ dẫn họ làm cho tốt hơn – Tránh hiện tượng phê phán sẽ dẫn đến người phạm lỗi sẽ không sửa đổi được gì, mà họ còn thách thức và ngang bướng.

Lưu ý: Khen trước tập thể, chỉnh sửa chỉ cần hai người.

Kết luận (Kiến nghị và giải pháp):

Nếu chúng ta hiểu và thực hiện được m??i nguyên t?c vàng. Thì Giáo xứ chúng ta sẽ trở thành giáo xứ hiệp nhất trong mọi công việc, từ gia đình cho đến Giáo xứ.

 

Lưu ý: Giáo xứ là của chúng ta chứ không phải là của Cha xứ.

Vì vậy chúng ta cần phải cống hiến hết mình cho giáo xứ.